Bộ ảnh kỷ yếu ghi lại khoảng khắc pháo hoa tại Hồ Gươm tuyệt đẹp

Category: Thư giãn 0 0

Nghé chính của bác là y tá, lại thêm cái tài viết báo, làm văn. Bác từng phục vụ trong quân đội suốt những năm kháng chiến chống Pháp, hết Thanh Hóa, đến Son La, rồi Điện Biên Phủ. Có lúc tham gia đoàn xe Ihổ, thồ gạo đi các chiến dịch. Một con người lăn lộn, từng trải, lách Chụp ảnh sản phẩm  mình giữa các mũi tên, hòn đạn, thế mà gần hết cuộc đời chỉ có làm y tá, lương bổng thì vào hạng thấp bét, sau cả mấy cô y tá, bác sĩ mới ra trường. Song cũng chính nhờ vào các tay nghề thuần thục ấy mà bác đã cậy cục được vào làm việc ở bệnh viện bên cạnh bác sĩ Đức Trung. Người tận tình giúp bác trong việc sắp xếp công ăn việc làm này là ông giám đốc Lê Hưng, “bạn chiến đấu” chống Mỹ thời thanh niên xung phong của bác, như bác vẫn tự hào nói với mọi người.

Sự trung thực, thẳng thắn ở một con người có khi lại trở thành điểm yếu, thành cái “gót chân Asin” của chính bản thân người đó. Đào Phang có thể xếp vào hạng người ấy. Anh em cán bộ công nhiên viên trong bệnh viện ai cũng biết bác là tác giả một bài bút ký được xếp giải nhất cuộc thi của một tờ báo trung ương. Đi đâu bác cũng khoe: “Ăn được cái giải trạng nguyên đâu phải đùa. Tôi đã viết chụp ảnh món ăn  bằng mồ hôi và cả máu! Tôi nói đến thế đấy!”-

Từ vẻ mặt trang trọng trước sự thành đạt của mình, bác chuyển ngay sang sự khôi hài, vui vẻ khi kể lại, dễ phải đến mươi lần rồi, cái tình tiết này: “Nhờ lăn lộn trong thực tế, tớ đã được chứng kiến bộ ngực tuyệt vời với hai đầu vú hồng hồng của một con bé dân quân, chứng tỏ chưa… bị gì. Chả là cô ấy bị thương!”. Các cô y tá Thảo, Minh, Thuận còn đang cười rũ ra thì bác đã hạ giọng nói nhỏ: “Nghe đâu nó đã được điều ra ngoài này rồi, làm oách lắm thì phải. Ăn nhau ở cái… số ta!”.

Những câu chuyện vô thưởng vô phạt như thế của bác chụp ảnh gia đình  chỉ mang tính chất làm quà đối với mọi người. Bác không hay rằng kẻ khó. chịu duy nhất trước sự “nhiều lời” của bác lại là Đức Trung. Có lần anh ta đã gọi Đào Phang lên phòng và nói toẹt ra: “Bệnh viện không phải là chỗ làm văn!”. Bác vỗ mặt ngay: “Nhưng đa tình không phải là công việc của bác sĩ!”. Thế là mâu thuẫn giữa đôi bên cứ ngày một căng thẳng, hầu như không còn cách nào tháo gỡ. Rồi, nhân một dịp Bộ điều động một số cán bộ trong ngành đi phục vụ đồng bào ở biên giới phía bắc ba tháng, Đức Trung – ghi ngay tên Đào Phang vào danh sách những người “tình nguyôn”, mặc

Related Articles

Add Comment