Tôi không chịu được cái cảnh phải đợi chờ giấc ngủ đến văn hóa việt nam

Category: Bệnh tiểu đường 0 0

– Vậy là ông không hề có ý định hủy bỏ phần cuối của chuyến du lịch này?
– Không! Tôi vừa trình bày lý do với. – Cái đêm trước khi bà nhà mất văn hóa việt nam tích, ông có văn hóa việt nam thấy thái độ bà có gì đặc biệt không?
– Không. Lầm lỗi cũng là chuyện đời thường. Tôi đã uống khá nhiều thuốc ngủ, cho nên.

– Nhiều thuốc ngủ?
– Vâng. Tôi không kiên nhẫn được.

Có vẻ trang phục dân tộc kỳ cục trang phục dân tộc .

Nhưng tôi phải ngủ, ngủ thật nhanh; tôi đả uống bất cứ cái gì. Tôi không chịu trang phục dân tộc thái được cái cảnh phải đợi chờ giấc ngủ trang phục dân tộc thái đến.

ölig ta nhìn tôi:
I Tôi cô gắng tìm hiếu ông. – Ong thật là lịch sự. Tôi đă chịu đựng được cái nhìn của ông ta. Tôi mỉm cười bâng quơ và tôi nhắc lại rằng cần phải tìm cho được vợ tôi. Ong ta là một công chức, nhìn vẻ người cũng biết. Khoảng bốn mươi tuổi, đeo kính rộng bản và dày, Tôi muôn hỏi ông ta nhiều câu, chẳng hạn con cái ông ta, nếu ông ta. Ông ta có quan tâm đến bóng đá không? Tôi cô gắng tìm một vấn đề nào đó có thế làm cho ông ta phân tán tư tương. Tối mong ông ta quên tôi đi. ĩ Lúc ra khỏi buồng, bà Landler có treo cái biển cạctông Miễn quấy rầy ỏ cửa không?
I Có. Chắc là vợ tôi muốn bảo vệ giấc ngủ của tôi. I Vậy là bà ta vắng đã khá lâu?
– Tôi không biết. – Theo những điều chúng tôi biết được thì bà Landler mong muôn.

Related Articles

Add Comment